Khi bố tôi được chẩn đoán mắc ung thư và tiên lượng xấu, cả gia đình chìm trong nỗi đau và hoang mang. Điều khiến anh em tôi bất ngờ nhất không phải bệnh tình của bố, mà là quyết định rất nhanh và dứt khoát của mẹ: bà muốn bố lập tức ký tặng toàn bộ phần tài sản – bao gồm căn nhà và sổ tiết kiệm – sang tên mình.
Lúc đó, anh em tôi thực sự sốc. Chúng tôi nghĩ mẹ đang quá lạnh lùng, nhất là khi bố vừa nhập viện chưa lâu. Trong lúc cả nhà chỉ muốn tập trung chăm sóc và động viên bố, việc mẹ nói về tài sản khiến chúng tôi không khỏi khó chịu và phản đối.
Nhưng cuộc đời đôi khi rất trớ trêu…

Nỗi đau nối tiếp nỗi đau
Bố tôi ra đi chỉ sau một thời gian ngắn chiến đấu với bệnh tật. Cả nhà vẫn cố giấu chuyện giấy tờ để bố được yên lòng. Và rồi, chưa đầy một tháng sau bố mất, bà nội tôi – người đã già yếu từ lâu – cũng qua đời.
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ lặng lẽ trôi qua, nhưng đến lúc làm lại giấy tờ nhà, gia đình tôi mới thật sự rơi vào vòng xoáy phiền phức.
Theo quy định thừa kế, nếu bà nội mất sau bố thì phần thừa kế của bố tôi sẽ được chia lại cho các con của bà. Điều này có nghĩa là các cô chú – anh chị em ruột của bố – cũng có phần trong khối tài sản của bố để lại.
Đa số họ thông cảm cho hoàn cảnh của mẹ con tôi và đồng ý từ chối phần thừa kế. Nhưng chỉ cần một người không đồng ý, toàn bộ hồ sơ sẽ bị đình lại.
Và đúng như vậy – một người chú của tôi đã không muốn ký giấy từ chối, khiến mọi thủ tục trở nên vô cùng rắc rối. Mẹ tôi buộc phải tính chuyện sang thăm hỏi, nhờ vả, thậm chí chuẩn bị quà cáp để xin chữ ký.
Khoảnh khắc tôi hiểu ra tất cả
Chỉ đến lúc này, tôi mới thật sự thấm thía lý do mẹ từng vội vàng muốn bố sang tên tài sản ngay khi ông còn minh mẫn.
Mẹ không vì bản thân. Mẹ chỉ muốn bảo vệ gia đình – bảo vệ chính anh em tôi – khỏi những rủi ro pháp lý và những rắc rối không đáng có sau này.
Chúng tôi đã hiểu sai mẹ.
Bài học lớn cho mỗi gia đình
Khi nhà có người bệnh nặng, nhiều người thường kiêng kỵ nói đến chuyện tài sản, giấy tờ. Nhưng thực tế, rõ ràng và minh bạch ngay từ đầu lại là cách giúp gia đình tránh được vô số phiền phức sau này.
Văn minh không phải là né tránh. Văn minh là biết xử lý mọi việc bằng lý trí và sự chuẩn bị.
